Vì cái tính khinh người của bố mẹ vợ nên Huân quyết định, dù có khó khăn đến mấy cũng không chịu ở rể và không cho vợ động vào đồng tiền nào của ông bà.
Tâm đưa chồng về nhà ra mắt bố mẹ. Cô yêu Huân từ rất lâu rồi nhưng mãi cho đến khi hai người quyết định cưới nhau thì mới chính thức gặp gỡ. Nhìn thái độ của bố mẹ Tâm, Huân hiểu họ cũng không ưa gì anh. Có lẽ cái vẻ bề ngoài quê quê của Huân đã không qua được mắt “ông bà nhạc” nơi phố xá. Nhưng vốn tính lì lợm, lại chẳng mấy khi để ý người khác phán xét mình ra sao nên Huân cũng không bận lòng cho lắm.
Huân có cái tính mà người ta thường gọi là ‘khinh người’ bởi cái vẻ mặt lạnh lùng và bất cần của anh. Nhất là khi thấy thái độ của bố mẹ Tâm như thế nên anh lại càng tỏ vẻ. Huân cố gắng vui vẻ nhưng cũng không thể làm cho ‘ông bà nhạc’ vừa lòng. Càng thế anh càng quyết tâm lấy con gái ông bà cho ông bà ‘biết mặt’.

Huân có cái tính mà người ta thường gọi là ‘khinh người’ bởi cái vẻ mặt lạnh lùng và bất cần của anh. (ảnh minh họa)
Sau cuộc gặp gỡ ấy, bố mẹ Tâm hết sức ngăn cản con. Nhưng Tâm yêu Huân nên cô một mực ý kiến của mình. Còn Huân thì khăng khăng đòi cưới và không ngừng giục Tâm cho mọi việc kết thúc nhanh chóng. Không phải Huân cưới Tâm chỉ vì cái sĩ diện mà vì anh yêu Tâm thật lòng. Còn chuyện bố mẹ vợ chỉ là một lý do rất nhỏ để thúc đẩy anh muốn lấy Tâm ngay lập tức.
Rồi tình yêu của họ cũng được thỏa nguyện bằng cuộc hôn nhân mĩ mãn. Không thật sự đông đúc cũng không quá sang trọng nhưng với Tâm và Huân, đây là niềm hạnh phúc lớn nhất đời.
Huân thuê một căn phòng nhỏ đủ chỗ cho hai vợ chồng sống. Có lẽ cũng chính vì lý do ấy mà bố mẹ Tâm không mấy thích Huân. Con gái họ là ‘cành vàng lá ngọc’, đang ăn sung mặc sướng, bây giờ lấy chồng lại sống cảnh thuê mướn, mấy bố mẹ nào an lòng.
Ông bà có ý ngăn cho hai vợ chồng Huân một căn phòng nhỏ để cho Huân đỡ vất vả. Nói là vì Huân nhưng mục đích chính cũng chỉ vì con gái họ, Huân nghĩ bụng. Và rất nhiều lần đề nghị nhưng anh đều từ chối bởi lòng tự trọng của Huân cao hơn người. Huân lao vào làm việc, kiếm tiền để mong sao có thể mua được căn chung cư nho nhỏ , cho hai vợ chồng và con cái sau này. Công việc càng ngày càng nhiều cộng thêm gánh nặng gia đình khiến Huân gầy đi trông thấy.

Và Huân không muốn bố mẹ vợ mình can thiệp vào cuộc sống của anh nữa chỉ bởi cái tính khinh người, coi thường anh ngày trước của ông bà. (ảnh minh họa)
Vì sĩ diện, tự trọng của bản thân nên Huân không muốn mang tiếng ở rể, không muốn ăn bám gia đình nhà Tâm. Công thêm thái độ khó chịu, coi thường trai quê của ông bà khiến Huân càng có quyết tâm làm việc. Huân không giàu có, cũng không quá giỏi giang nhưng để kiếm được một việc làm tử tế, một chỗ vững chãi với anh không phải là điều khó. Chỉ có điều nhu cầu sống quá cao, chi tiêu khá nhiều và còn phải sắm sửa cho gia đình nên khoản để ra cũng không còn nhiều. Cuộc sống chật vật khiến cho Huân nhiều lúc mệt mỏi, chán nản.
Tiền làm ra lại chi tiêu hết. Hai vợ chồng vẫn sống cảnh khó khăn chật vật nhưng nhất quyết Huân không cho vợ chạm vào một đồng tiền của bố mẹ vợ. Huân lúc nào cũng trăn trở một điều, thà nghèo chứ nhất định không chịu ở rể để cho ông bà biết rằng, con rể và con gái ông bà đang sống ra sao. Và Huân không muốn bố mẹ vợ mình can thiệp vào cuộc sống của anh nữa chỉ bởi cái tính khinh người, coi thường anh ngày trước của ông bà.
Theo Eva