Cuộc hôn nhân của chúng tôi đã kéo dài được tám năm. Một thời gian đủ dài để tôi yên tâm gia đình mình đang an toàn. Tôi càng yên tâm hơn khi có hai đứa con gái là sợi dây kết nối vững chắc giữa tôi và anh. Vì thế, tôi đã đồng ý cho chồng ra Hà Nội hùn hạp mở công ty làm ăn chung với người bạn. Anh có bảo tôi theo anh ra đó nhưng tôi không đồng ý vì công việc của tôi đang rất suôn sẻ, thuận lợi, hai đứa nhỏ cũng nhất quyết không chịu theo cha tới nơi xa lạ.
Thời gian đầu, anh thường xuyên gọi về nhà, kể cho tôi nghe chuyện làm ăn. Anh cũng trò chuyện với các con rất lâu. Anh đi gần một năm cũng cố gắng thu xếp về nhà được hai lần. Mọi việc xem như tạm ổn.
Sóng gió bắt đầu nổi lên khi người bạn làm chung đòi rút vốn. Anh kể chuyện với tôi trong tâm trạng thất vọng và nỗi lo không biết sẽ lèo lái công ty thế nào khi không có vốn để xoay xở. Tôi thương chồng nên gợi ý là sẽ cầm căn nhà đang ở gửi tiền ra cho anh. Anh gạt đi vì sợ nếu có gì xui rủi sẽ mất luôn nơi che mưa che nắng cho vợ con. Cuối cùng, anh nói sẽ tìm cách.
Sau lần đó, những cuộc gọi về nhà của anh thưa dần nhưng tôi thông cảm vì biết anh đang rất bận nên không có nhiều thời gian dành cho gia đình.
Hơn một năm sau, ba chồng tôi hấp hối, tôi gọi anh về. Lúc gặp lại chồng, tôi đã có một cảm giác rất lạ. Từ ánh mắt đến hành động của anh dành cho tôi đều rất khách sáo. Sau đám tang, chồng tôi càng có những biểu hiện khác thường. Ngay đêm hôm sau, trong lúc chồng ngủ, tôi lục điện thoại của anh xem. Tất cả đều sạch sẽ đến mức khó ngờ. Vì thế, tôi lên mạng thử tìm tên của anh, số điện thoại của anh và cả tên công ty của anh thì bất ngờ hiện ra một trang facebook có hình ảnh anh và một cô gái trẻ đang ôm nhau cười. Tôi cố giữ bình tĩnh để quay trở lại phòng ngủ. Lúc đó, tôi không nghĩ người ngủ cạnh mình là chồng, mà chỉ thấy một người xa lạ.
Một tuần sau, anh thu dọn hành lý trở ra Bắc. Tôi hỏi khi nào sẽ về, anh trả lời cũng chưa biết một cách hững hờ nhưng thái độ thì hấp tấp như muốn rời khỏi nhà càng nhanh càng tốt. Điều đó làm tôi càng tin chắc những nghi ngờ của mình là đúng.
Tôi lẳng lặng thu xếp công việc để ra Hà Nội. Tìm đến công ty của anh, và đứng bên kia đường chờ đợi. Buổi trưa, trời nóng khô, từ trong công ty, anh phóng xe ra với nét mặt rạng rỡ, ngồi sau anh là cô gái tôi đã thấy trên mạng, đang ôm eo anh chặt cứng.
Lập tức tôi và bác xe ôm bám theo. Khi đuổi kịp, tôi nhào vào hai người đó, quên hết mọi nguy hiểm. Sau một cuộc vật lộn, gào thét, chửi bới tôi thấy mình mất hết sinh lực và buông xuôi ngồi khóc. Rồi tôi thất thểu quay về Sài Gòn, viết sẵn đơn ly dị.
Hai tháng sau, chồng tôi về và lớn tiếng đổ mọi tội lỗi lên đầu tôi. Anh nói, ngay lúc anh cần người thân ở bên cạnh để quan tâm chia sẻ thì tôi đã ngó lơ, bỏ mặc anh. Tôi còn kinh ngạc hơn khi anh không tỏ ra hối hận, xin tôi tha thứ mà lập tức ký vào đơn ly dị.
Tôi như người trên cung trăng rớt xuống vì tôi đã tha thứ cho anh, lá đơn chỉ nhằm mục đích hù dọa. Cuối cùng, người níu kéo cuộc hôn nhân đã rạn vỡ lại là người vợ bị phụ bạc.
Theo PNO