13/01/2012 01:40
Tin tức
Osin bị chủ hành hung: Xót lòng mẹ già ngóng tin con

Mấy ngày nay, cụ Tạ Thị Huê (thôn Kim Giang, xã Đại Cường, Ứng Hòa, Hà Nội) cứ chống gậy đi ra đi vào, thấp thỏm không yên vì "nó (con gái cụ - PV) đi bệnh viện mãi chưa thấy về". Cụ chỉ biết rằng, con gái cụ đi làm giúp việc dưới Hà Nội, nghe đâu bị chủ nhà đánh đập. Giờ sức khoẻ của con thế nào cụ không biết. Vậy nên cụ lo lắm!

Hoàn cảnh éo le

Ngôi nhà mái ngói của mẹ con cụ Huê nằm lọt thỏm giữa làng. Trong nhà chẳng có gì đáng giá. Khi chúng tôi đến, cụ Huê đang ngồi ở bậu cửa. Thấy có người, cụ hỏi vọng ra "Con Phương về đấy hử?". Nghe chừng không phải con gái về, cụ lặng lẽ quay bước vào trong.

 
http://tapchiphunu.net/images/property/images827080_T16_osin_mau.jpg
Cụ Huê vẫn ngày ngày mòn mỏi ngóng tin con.


Cụ Huê năm nay đã 95 tuổi. Anh Phạm Quốc Kỳ, con trai út của cụ cho biết, cụ khá minh mẫn, có thể tự xúc cơm ăn. "Thế nhưng kể từ hôm chị tôi bị đánh phải nhập viện, dù chúng tôi cố giấu nhưng có lẽ mẹ đoán được nên yếu đi trông thấy. Ăn cơm rồi lại bảo là chưa, tai cũng nghe không còn được như trước nữa", anh Kỳ kể.

Chồng mất sớm, một mình cụ tảo tần nuôi ba đứa con khôn lớn. Nhưng không may, người con cả đã hy sinh trong chiến trường miền Nam. Cô con gái duy nhất là Phạm Thị Phương sinh năm 1953 nhưng sức khoẻ yếu, không lập gia đình mà ở vậy với mẹ. Đến khi cậu con út lập gia đình và ra ở riêng thì ngôi nhà chỉ có hai người phụ nữ đỡ đần nhau sống qua ngày.

Cụ Huê thương con gái lắm. Trước đây, chị Phương cũng cấy mấy sào ruộng để lấy thóc ăn, nhưng vài năm nay do yếu quá nên chị phải bỏ. Cuộc sống của hai mẹ con chỉ dựa vào tiền trợ cấp mẹ liệt sĩ và tiền hỗ trợ hộ nghèo nên rất khó khăn.

Đầu năm 2010, nhờ có người giới thiệu, chị Phương xuống Hà Nội làm giúp việc. "Lúc đầu, mọi người trong nhà không đồng ý, vì nghĩ chị yếu, lại chậm chạp, không làm được việc bị người ta chê trách thì khổ. Nhưng chị vẫn quyết tâm đi. Cuối năm ấy cũng dành dụm được ít tiền mang về nhà. Năm nay, chị lại đi làm giúp việc cho nhà khác. Ai ngờ...", giọng anh Kỳ nghẹn lại.

"Nhớ nhắn nó về sớm nhá!"

Dẫn chúng tôi vào bệnh viện thăm chị, anh Kỳ không giấu được vẻ thất thần khi kể lại câu chuyện. Chiều 4/1/2012, anh đang ở chỗ làm thì nhận được cú điện thoại lạ báo tin chị gái bị chủ nhà hành hạ dã man, đã về quê. Anh tức tốc lấy xe máy về nhà mẹ. Đến nơi, anh tá hỏa khi phát hiện ra trên cơ thể chị gái chằng chịt những vết thương, đặc biệt là chị bị bỏng ở vùng bụng, mông và chỗ kín. Chị Phương được đưa lên Bệnh viện Đa khoa huyện cấp cứu.

Sau một ngày được điều trị tích cực, chị Phương đã đỡ bị choáng và kể lại toàn bộ câu chuyện. Theo đó, chị ký hợp đồng giúp việc cho nhà Trần Thị Tuyết Minh (SN 1964, tạm trú tại phường Kim Mã, quận Ba Đình) từ ngày 13/9/2011 với mức lương 2 triệu đồng/tháng. Thế nhưng, trong quá trình làm việc vì chậm chạp nên chị Phương bị Minh rầy la, chửi bởi liên miên. Có lần chị lĩnh trọn cả cái bát Minh ném vào đầu khiến máu chảy đầm đìa.

Lần khác, lúc chị Phương thay bỉm cho cháu Minh nhưng Minh không hài lòng nên bắt chị Phương phải... ăn phân trong bỉm. Đau đớn nhất là việc Minh bắt chị Phương... tắm nước sôi. Đòn hiểm độc này khiến chị Phương bỏng đến 18% cơ thể. Hành hạ xong, Minh dọa sẽ giết nếu chị tố cáo hành vi của thị. Ngày 4/1/2012, thấy sức khoẻ chị Phương quá yếu nên Minh đã cho chị về quê.

Biết được câu chuyện, anh Kỳ đã làm đơn tố cáo bà chủ nhà ác độc. Hiện, chị Phương đang được các bác sĩ Bệnh viện Đa khoa huyện Ứng Hòa hết lòng cứu chữa. Bà Minh cũng đã bị bắt tạm giam. Nhưng thương nhất có lẽ là cụ Huê khi không biết tình hình con gái thế nào.

Nhớ lúc chúng tôi chào cụ ra về, cụ cứ nắm lấy tay mà lắc lắc: "Các cô chú gặp con Phương nhà tôi thì nhớ nhắn nó về sớm nhá!". Nghe giọng cụ yếu ớt gọi tên con, sống mũi tôi chợt cay cay.

Theo Bee.net.vn

Các tin khác
  

 

Có mưa rào và dông
Độ ẩm: 94%
Gió đông bắc
Tốc độ: 1 m/s

  
Mua 1,987,000
Bán
  
USD 17,827
GBP 26,255
HKD 2,312
FRF -
CHF 15,828
DEM -
JPY 183.11
AUD 12,463
CAD 14,546
SGD 11,824
EUR 24,110
NZD 10,238

Đang Tải Dữ Liệu....
Nhấn F5 nếu chờ quá lâu